Nỗi đau còn lại sau chiến tranh
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ những năm tháng chiến tranh, nhưng hậu quả của chất độc da cam/dioxin vẫn còn in dấu trên dải đất miền Trung. Trong nhiều mái nhà, bệnh tật trở thành nỗi lo thường nhật; những người thân lặng lẽ chăm sóc, sẻ chia cùng nhau qua từng ngày. Dẫu cuộc sống còn nhiều nhọc nhằn, những gia đình mang di chứng chiến tranh vẫn bền bỉ vượt qua nghịch cảnh, gìn giữ niềm tin và tình yêu thương giữa những mất mát không dễ nguôi quên.
|
Cựu chiến binh Đỗ Đức Địu, xã Quảng Ninh, tỉnh Quảng Trị - người cha 12 lần tự tay chôn cất những người con xấu số vì chất độc da cam/dioxin. |
|
Ông Hồ Giang Ngân, ở xã A Lưới 4, TP Huế, có 13 người con nhưng 10 người đã qua đời, 3 người còn lại đều mang di chứng, thường xuyên đau ốm. |
|
Chị Hồ Thị Ngọc Thư là con út của ông Hồ Giang Ngân mắc u não từ năm 9 tuổi, suốt 3 năm điều trị tại Bệnh viện Trung ương Huế nhưng bệnh tình không thuyên giảm, Thư dần mất khả năng vận động và thị lực. |
|
Căn nhà tình nghĩa do Quân khu 4 hỗ trợ, cùng sự giúp đỡ của Đoàn Kinh tế - Quốc phòng 92, là nơi gia đình ông Đoàn Văn Hiền sinh sống ở xã A Lưới 4, TP Huế; các khoản hỗ trợ hằng tháng giúp gia đình phần nào ổn định cuộc sống. |
|
Tại sân bay A So, TP Huế những dấu tích chiến tranh và hình ảnh nạn nhân chất độc da cam/dioxin vẫn được lưu giữ, nhắc nhớ về giá trị của hòa bình và những hậu quả còn dai dẳng sau chiến tranh. |










