Đêm đông và hơi ấm tình đồng đội
Đêm nay, gió mùa Đông Bắc ùa về, mang theo cái lạnh tê tái. Sau ca trực, tôi gặp các đồng chí vệ binh vẫn nghiêm trang đứng gác trước cổng cơ quan. Trong màn đêm se sắt, hình ảnh ấy bất chợt kéo tôi trở về những ngày còn là chiến sĩ binh nhì với những ca gác đêm đông dài.
Có những đêm trời tối sẫm, mưa lất phất bay nghiêng theo chiều gió, tôi đang nằm trong chăn thì nghe tiếng thì thào của Hòa gọi: “Dậy đi. Đến lượt đồng đội gác rồi”. Chỉ vài giây chuyển trạng thái, tôi bật dậy, tác phong chỉnh tề, khoác súng, nhanh chóng ra vị trí được phân công.
Từ doanh trại ra vị trí gác, từng cơn gió lạnh quất vào mặt kèm theo những hạt mưa buốt giá khiến tôi rùng mình. Cái lạnh thấm dần qua lớp áo, len vào da thịt, nhưng đôi chân vẫn đứng vững nơi vị trí gác, đôi mắt căng lên quan sát từng mục tiêu đảm nhiệm.
|
| Ảnh minh họa: LÊ ĐĂNG MẠNH |
Đêm đông ở đơn vị không chỉ có cái lạnh cắt da cắt thịt. Nó còn là phép thử của sự bền bỉ và ý chí. Đang lúc đi kiểm tra các mục tiêu, chúng tôi gặp đồng chí Đại đội trưởng và Trung đội trưởng đi kiểm tra gác. Sau khi kiểm tra mật khẩu, tác phong, việc mang đeo trang bị trong canh gác, các anh hỏi thân mật: Áo bông có đủ ấm không, tay chân có bị lạnh không, rồi động viên anh em cố gắng khắc phục khó khăn, hoàn thành tốt nhiệm vụ.
Giữa đêm mưa gió, những câu hỏi tưởng như rất đời thường ấy lại trở nên ấm áp đến lạ, bất giác sống mũi tôi cay cay. Không phải vì cái lạnh mà bởi cảm giác được quan tâm, được sẻ chia trong hoàn cảnh gian khó, một thứ tình cảm không ồn ào nhưng thấm sâu, rất lính.
Từng cử chỉ và lời nói vừa nghiêm nghị, vừa chân thành của các anh như hơi ấm của ánh lửa đêm đông, lặng lẽ mà bền bỉ, tiếp thêm cho chúng tôi niềm tin và nghị lực. Tôi chợt nhận ra, tình đồng đội trong quân ngũ không chỉ là cùng ăn, cùng ở, cùng huấn luyện mà còn là sự quan tâm đúng lúc, là trách nhiệm của người đi trước với người đi sau, là niềm tin được trao và được giữ gìn qua từng ca gác lặng thầm giữa mưa gió.
Mùa đông rồi sẽ qua, những đợt gió lạnh cuối cùng cũng nhường chỗ cho nắng ấm, nhưng ký ức về những đêm đông đứng gác, về cái rét cắt da cắt thịt và hơi ấm lan tỏa từ tình đồng chí, đồng đội sẽ còn ở lại rất lâu trong tâm trí mỗi người lính. Điều đó theo chúng tôi suốt những năm tháng quân ngũ, trở thành hành trang tinh thần vững bền để đối mặt với những thử thách của cuộc sống sau này.






