Góc nhìn giáo dục: Vượt qua tâm tư, vì sự nghiệp lớn
Ngày cuối tuần về quê, tôi gặp người em họ làm nghề dạy học hơn hai thập niên. Nhờ nỗ lực bền bỉ phấn đấu, cách đây 3 năm, cô được đề bạt là phó hiệu trưởng trường trung học cơ sở.
Đầu tháng 8 vừa qua, thực hiện chủ trương sắp xếp lại trường học, tinh giản bộ máy quản lý, cô là một trong số gần chục hiệu trưởng, hiệu phó trên địa bàn xã được điều động trở lại làm giáo viên từ năm học 2026-2027.
Trò chuyện với tôi, cô bày tỏ thực lòng: “Phấn đấu đến hai phần ba chặng đường nghề giáo mới được đề bạt làm cán bộ quản lý, nay cấp trên điều động làm giáo viên đứng lớp, lúc đầu em cũng rất tâm tư, chạnh lòng. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, mình biết điểm dừng đúng lúc để ưu tiên, ủng hộ những cán bộ nhạy bén, năng động, kinh nghiệm hơn làm cán bộ quản lý nhà trường cũng là vì sự nghiệp chung, vì lợi ích đại cục”.
|
| Hoạt động học tập của cô và trò Trường THCS Nguyễn Trãi (Việt Hưng, Quảng Ninh) sau khi sáp nhập. Ảnh minh họa: tapchigiaoduc.edu.vn |
Tôi nghĩ, đó không chỉ là tâm tư của một nhà giáo từng làm cán bộ quản lý, mà cũng là nỗi lòng của khoảng 11.000 hiệu trưởng, hiệu phó các trường công lập trong cả nước khi được bố trí trở lại làm giáo viên trong năm học này.
Tâm lý chung của con người là không ai muốn rời vị trí lãnh đạo, quản lý để trở lại cương vị công chức, viên chức như trước; cũng không ai muốn thay đổi vị trí công tác, địa bàn hoạt động đã gắn bó với mình nhiều năm. Với mỗi nhà giáo và cán bộ quản lý nhà trường cũng không nằm ngoài lệ.
Trong bối cảnh cả nước thực hiện cuộc cách mạng tinh gọn bộ máy từ Trung ương đến cơ sở và thực hiện mô hình chính quyền địa phương hai cấp, mạng lưới trường học không thể không sắp xếp lại theo phương châm “tinh gọn để mạnh hơn”, đồng thời tinh giản bộ máy nhân sự quản lý để góp phần thúc đẩy, nâng cao hiệu quả quản trị của nhà trường và chất lượng giáo dục toàn diện.
Việc bố trí 11.000 cán bộ quản lý trở lại làm nhiệm vụ đứng lớp trước hết nhằm khắc phục tình trạng thiếu giáo viên cục bộ kéo dài nhiều năm qua. Hầu hết cán bộ quản lý đều là những người giỏi nghề, có kinh nghiệm chuyên môn nên việc trở lại làm giáo viên sẽ góp phần nâng cao chất lượng giảng dạy. Khi trở lại bục giảng, những kinh nghiệm quản lý giúp họ có tầm nhìn rộng hơn về nghề dạy học, hiểu biết sâu sắc hơn về chương trình, phương pháp, hoạt động tổ chức giáo dục cũng như mạnh-yếu, ưu-khuyết thực tế của nhà trường, từ đó có những giải pháp thiết thực để xốc lại đội hình, tạo sự chuyển biến tích cực, thực chất, toàn diện trong công tác giáo dục.
Châm ngôn có câu: Cánh cửa này khép lại thì cánh cửa mới sẽ mở ra. Sự trở lại vị trí giáo viên của cán bộ quản lý là sự trở về nơi bắt đầu của nhà giáo-đó là bục giảng-nơi được ví như “thánh đường” có sứ mệnh trao truyền niềm tin, gieo mầm khát vọng, thắp sáng ước mơ, nuôi dưỡng nhân cách, bồi đắp tri thức cho thế hệ chủ nhân tương lai của đất nước. Với suy nghĩ, tâm niệm như vậy, người trong cuộc sẽ thấy sự trở lại công việc ban đầu của mình là hữu ích, ý nghĩa, từ đó sớm vượt qua tâm tư cá nhân, hướng về lợi ích đại cục, làm cho tâm hồn mình thanh thản, tự hào với sự nghiệp “trồng người” cao cả. Vị trí công tác có thể thay đổi nhưng uy tín, danh dự nhà giáo được bảo toàn mới là điều lắng đọng lâu bền, sâu sắc trong tình cảm, niềm tin của tập thể sư phạm và các em học trò.
Tất nhiên, trong thời điểm bước ngoặt, nhạy cảm của đời người, đời nghề, cùng với làm tốt công tác tư tưởng, công tác chính sách cho những cán bộ quản lý trở lại làm giáo viên, sự sẻ chia, động viên chân thành của cấp ủy nhà trường, lãnh đạo chính quyền cơ sở và lãnh đạo ngành giáo dục địa phương cũng là việc làm cần thiết để người trong cuộc cảm thấy tự tin, yên tâm, trách nhiệm hơn khi trở lại vị trí, công việc nhà giáo.






