A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Gieo ước mơ từ bản Lòa

Những ngày này, nơi miền biên viễn tỉnh Cao Bằng, câu chuyện về bác sĩ trẻ Đàm Thị Thu-cô gái dân tộc Nùng bước ra từ gian khó của bản Lòa, xã Quang Hán, đang được người dân nhắc đến với niềm hãnh diện, tự hào. Hành trình bền bỉ theo đuổi con đường học tập để khoác lên mình chiếc áo blouse trắng và trở về phục vụ quê hương của Thu không chỉ là minh chứng sinh động cho nghị lực vượt khó vươn lên mà còn khẳng định ý nghĩa của những chương trình giàu tính nhân văn.

Tuổi thơ gian khó

Chứng kiến nụ cười rạng rỡ của Đàm Thị Thu trong ngày nhận quyết định công tác tại Khoa Nội tim mạch và Hồi sức tích cực-Chống độc, Bệnh viện Đa khoa Y dược cổ truyền-Phục hồi chức năng tỉnh Cao Bằng, ai cũng xúc động, chúc mừng cho những nỗ lực bền bỉ của Thu đã kết thành trái ngọt.

Bác sĩ trẻ Đàm Thị Thu (thứ hai, từ phải sang) thăm hỏi bệnh nhân tại Bệnh viện Đa khoa Y dược cổ truyền - Phục hồi chức năng tỉnh Cao Bằng. Ảnh: GIA HÂN   

Ở bản Lòa, gia đình Đàm Thị Thu thuộc diện đặc biệt khó khăn. Bố Thu bệnh tật triền miên, mất khả năng lao động nên mọi gánh nặng mưu sinh đều dồn lên vai người mẹ. Vì thế, từ nhỏ, Thu đã sớm hiểu chuyện, trở thành chỗ dựa đắc lực, phụ giúp mẹ làm nương rẫy. Có lần, khi đang làm việc cùng mẹ, thấy bạn bè đi chơi ngang qua, Thu cũng muốn đi theo. Nhưng câu nói của mẹ: “Con không giúp mẹ thì ai giúp mẹ?” đã khiến Thu lặng lẽ quay lại công việc. Chính khoảnh khắc ấy, Thu nhận ra rằng, để thay đổi cuộc sống, chỉ có con đường học tập.

Nhận thức ấy theo Thu trên từng chặng đường đến lớp. Những mùa đông lạnh buốt nơi vùng cao, Thu vẫn đến trường với đôi dép tổ ong rách được buộc lại bằng dây cước. Quần áo giặt cả tuần không khô, có hôm Thu phải mặc đồ còn ẩm để kịp giờ học. Con đường đến trường chỉ gần 2km nhưng trở nên dài hun hút, bởi nỗi tủi thân khi bạn bè đã có xe đạp, còn Thu vẫn lặng lẽ đi bộ. Thế nhưng, chính trong gian khó ấy, hạt giống ước mơ đã âm thầm nảy mầm.

Bước ngoặt đến với Thu khi em tình cờ xem một phóng sự về bệnh viện vùng núi thiếu bác sĩ. Hình ảnh người thầy thuốc cùng lúc phải đảm đương nhiều công việc khiến Thu trăn trở và tự hỏi: “Tại sao mình không trở thành bác sĩ?”. Từ đó, ước mơ được hình thành rõ nét, trở thành động lực thôi thúc Thu nỗ lực không ngừng. Môn Sinh học dần trở thành niềm say mê; những kỳ thi học sinh giỏi, những đêm học bài đến tê chân, đau lưng bên chiếc hòm gỗ cũ dùng làm bàn học... tất cả đều được Thu đón nhận bằng sự kiên trì, bền bỉ.

Điểm tựa nâng bước ước mơ

Năm lớp 11, Thu được Chương trình “Nâng bước em tới trường” của Bộ đội Biên phòng, trực tiếp là Trung tướng Đỗ Danh Vượng, Chính ủy Bộ đội Biên phòng khi đó nhận đỡ đầu với mức hỗ trợ 500.000 đồng/tháng. Khoản hỗ trợ tuy không lớn, nhưng với cô học trò nghèo vùng biên khi ấy lại là nguồn động viên vô giá, giúp em tiếp tục đến trường. Quan trọng hơn, đó là điểm tựa tinh thần để Thu tin rằng mình không đơn độc trên hành trình chinh phục tri thức.

Bước vào giai đoạn ôn thi đại học, Thu mang theo nỗi lo lớn hơn cả niềm hy vọng. Kiến thức còn hạn chế so với bạn bè thành phố khiến em nhiều lúc hoang mang. Nhưng thay vì chùn bước, Thu chọn cách học nhiều hơn, ngủ ít hơn. Có những đêm Thu thức trắng, mệt quá ngủ gục trên bàn học, tỉnh dậy lại tiếp tục học. Không có đồng hồ, em chỉ biết dừng lại khi trời sáng. Kỳ thi kết thúc, Thu ngất lịm vì kiệt sức. Nhưng kết quả đỗ vào Học viện Y dược học cổ truyền Việt Nam đã khiến mọi vất vả trở nên xứng đáng.

Niềm vui con gái đỗ đại học chưa kịp trọn vẹn thì người mẹ lại bật khóc nức nở vì lo không biết lấy đâu tiền cho Thu tiếp tục học hành. Đúng lúc ấy, những bàn tay nhân ái một lần nữa nâng đỡ em. Khi biết Thu trúng tuyển, Trung tướng Đỗ Danh Vượng đã động viên: “Con cứ yên tâm theo học, học phí bác sẽ lo”. Cùng với đó, thông qua Chương trình “Tiếp bước tới tương lai” của Trung tâm Phát thanh-Truyền hình Quân đội, ông Phan Trường Sơn, thành viên Hội đồng thành viên Tổng công ty HUD đã hỗ trợ thêm sinh hoạt phí, tiếp sức cho em trên chặng đường phía trước.

Đàm Thị Thu nhận hoa chúc mừng khi về công tác tại tỉnh Cao Bằng, tháng 3-2026. Ảnh: GIA HÂN   

Ngày đầu xuống Hà Nội nhập học, Thu vẫn nhớ như in hình ảnh những người lính biên phòng mặc áo mưa đứng đợi ở bến xe để đón mình. Các anh tận tình đưa Thu đi tìm phòng trọ, hướng dẫn tuyến xe buýt từ nơi ở đến trường, chỉ bảo từng kỹ năng sinh hoạt giản dị trong cuộc sống thường ngày.

Sự đỡ đầu của các nhà hảo tâm cùng tình cảm ấm áp của những người lính biên phòng đã trở thành điểm tựa vững chắc, giúp cô gái vùng cao bền bỉ vượt qua những năm tháng sinh viên đầy thử thách. Nhờ đó, giấc mơ trở thành bác sĩ của em ngày càng rõ nét. Thu trưởng thành không chỉ về tri thức mà còn về nhân cách, ý thức trách nhiệm với gia đình và quê hương.

Trở về - lời tri ân từ trái tim

Ngày cầm trên tay tấm bằng bác sĩ, Thu lặng im rất lâu. Đó không chỉ là thành quả của sự nỗ lực cá nhân mà còn là kết tinh của bao tình thương, sự hy sinh thầm lặng từ gia đình, thầy cô và những người đã đồng hành với em.

Theo sự phân công của Sở Y tế tỉnh Cao Bằng, bác sĩ trẻ Đàm Thị Thu nhận công tác tại Bệnh viện Đa khoa Y dược cổ truyền-Phục hồi chức năng tỉnh. Từ đây, hành trình “trở về” của Thu chính thức bắt đầu.

Giữa những dãy nhà bệnh viện mới xây, hình ảnh Thu ân cần thăm khám cho bệnh nhân, nắm tay, động viên những em nhỏ vùng cao khiến nhiều người xúc động. Từ một bản làng nghèo khó, Thu đã đi một chặng đường dài để hôm nay trở lại, tiếp tục gieo những mầm hy vọng mới cho chính quê hương mình.

Với Thu, trở về quê hương không chỉ là lựa chọn nghề nghiệp mà còn là lời tri ân sâu sắc. Nói về sự lựa chọn của mình, Thu chia sẻ giản dị: “Tôi lớn lên trong sự nuôi dưỡng, chở che của những người lính Bộ đội Cụ Hồ và niềm kỳ vọng của quê hương. Vì thế, trở về công tác, chăm sóc sức khỏe cho đồng bào vùng cao không chỉ là nguyện vọng mà còn là mệnh lệnh từ trái tim-cách để tôi đền đáp những ân tình đã nâng bước mình đến trường”.


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết